Nhật ký du lịch một mình của chàng trai 27 tuổi

Bởi doanhnghiephanoi
56 Lượt xem
Ở tuổi 27, khi tuổi trẻ không còn nhiều, tôi muốn hết mình vì nó. Yêu hết mình, làm hết mình, chơi hết mình, thưởng thức hết mình …

Còn trẻ hãy tìm cho mình những chuyến đi, thay vì quanh năm vùi đầu vào công việc

Những ngày tháng sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi tự bước tiến trên đôi chân của mình, thưởng thức nhiều thiên nhiên và môi trường thao tác khác nhau. Cuộc đời vỗ ngọt nhưng cũng ném mặn nhiều lần vào tôi. Nhưng rồi cũng có lúc tôi ngồi phịch xuống đất, nhìn lại bản thân cũng chỉ là một cậu bé chưa muốn lớn, chỉ muốn đứng một chỗ nhìn bè bạn trưởng thành .

Nhiều người hỏi tôi, hạnh phúc là gì? Tôi đơn giản lắm, tôi chưa bao giờ màng đến địa vị cao xa, nhà cao cửa rộng. Tôi chỉ cần thảnh thơi, những lúc mệt mỏi, có đủ tiền trong tài khoản để tự cho mình một chuyến đi xa, đủ để trải nghiệm, đủ cảm nhận, đủ yêu đời hơn… Đủ chán để quay về với Hà Nội, nơi ôm trọn cả tuổi thanh xuân của tôi.

Những ngày ra Tết, việc làm nhiều đến độ tôi miệt mài vùi đầu vào làm mà quên đi cả ngày tháng. Khi dịp nghỉ lễ 30/4, 1/5 chỉ còn cách hơn một tuần, bạn mới gửi tin nhắn hỏi rằng : “ Nghỉ lễ này có đi chơi đâu không ? ”, lúc đó tôi mới chột dạ “ Nghỉ lễ tận 4 ngày, nếu ở TP. Hà Nội một mình chắc buồn chết ”. Và thế rồi, trong lúc triển khai xong nốt đống việc bộn bề của mình, tôi nghĩ đến việc nhìn bè bạn đứa về quê, đứa vi vu trời Đông, trời Tây hay tung hoành khắp mọi miền quốc gia …

nhat ky du lich mot minh anh 1

Tôi chợt nghĩ, nếu dồn hết thanh xuân vào những sách vở trước mặt, liệu sau này về già, điều tôi nhớ đến là gì ? Đâu rồi tham vọng thưởng thức, đâu rồi khát khao mày mò từng vùng đất trên chính Tổ quốc mình. Lúc đó tôi ý thức rằng, nếu không về quê cùng cha mẹ thì sẽ phải đi đâu đó, chỉ cần đi đâu đó thôi, miễn là không ở TP.HN, miễn là đến một nơi nào đó để vứt bỏ hết áp lực đè nén việc làm trong thời hạn qua. Và thế là, một chuyến du lịch ngắn ngày được triển khai ngay khi tạm gác ” hành trình dài ” kiếm tiền của mình .
Tan làm, tôi đi mua vé xe về quê với cha mẹ, nhưng vé xe cũng đã hết. Tôi mở màn gửi tin nhắn cho đứa bạn : “ Hãy tìm cho tao một cặp vé, đi đâu cũng được, miễn là tối 27/4 tan làm là tao bay ”. Nhiều chặng bay ngày đó đều hết vé, hoặc vé đắt gấp 3,4 lần ngày thường. Thế rồi, bạn tôi book cho tôi bay đi Thành Phố Hồ Chí Minh vào tối 26/4, rồi lên lịch trình đi Ninh Thuận lên Nha Trang và bay về Hải Phòng Đất Cảng, đi xe khách về Thành Phố Hà Nội .
Nếu bay chặng này thì giá vé máy bay sẽ rẻ hơn 1/3 lần so với giá những chuyến bay thẳng về Thành Phố Hà Nội khác cùng ngày. Tôi cứ phá lên cười, không hiểu sao lại phải bay vào Hồ Chí Minh rồi lại đi mấy trăm cây số lên Ninh Thuận, rồi lại bay từ Cam Ranh về TP. Hải Phòng chứ không phải về TP.HN. Nhưng tính ra ngân sách bỏ ra chỉ mất 1/3 giá vé nếu bay thẳng và việc vận động và di chuyển cũng trọn vẹn tiện nghi. Hơn nữa, hành trình dài đó cũng là những thưởng thức mê hoặc mà không phải ai cũng biết để thực thi .
1 h ngày 27/4 tôi xuất hiện tại TP.Hồ Chí Minh, bắt taxi về một khách sạn gần bến xe Miền Đông đã được bạn đặt trước. Sau khi check-in và tắm rửa, dù gần 2 h sáng, tôi vẫn mò ra đường TP HCM để kiếm thứ gì đó ăn cho đỡ đói, cũng là để tò mò thêm đời sống về đêm của nơi này. TP HCM sống về đêm, những shop vẫn mở, xe vẫn đi lại sinh động ngoài đường. Không khí ở một nơi xa khiến tôi vơi đi bao sự mệt nhọc của những tháng ngày bận rộn với việc làm .
Sáng sớm 27/4, tôi mua vé xe đi Phan Rang, Ninh Thuận. Dịp lễ nhưng vé xe giường nằm khá dễ mua. Xe xuất phát từ TP Hồ Chí Minh lúc 8 h sáng nhưng đến 15 h30 tôi mới xuất hiện tại Phan Rang. Dự định lúc đầu, để tiết kiệm ngân sách và chi phí ngân sách cho chuyến đi, tôi sẽ lựa chọn xe bus để đến Vĩnh Hy. Nhưng vì trời nắng và một chặng đường dài thấm mệt tôi đã thuê taxi với giá 300.000 đồng để đến Vĩnh Hy. Chạy dọc con đường từ lần tiên phong tôi được nhìn thấy những vườn nho xanh mướt, trĩu quả .

Sau 20 phút di chuyển, đến Vĩnh Hy cảm xúc của tôi về mảnh đất này khá yên bình, mọi thứ thật dung dị, vắng vẻ như lạc vào một xóm núi nào đó của vùng núi phía Bắc.

Vĩnh Hy là một trong những vịnh biển đẹp của Nước Ta. Tuy nhiên, nơi đây còn rất hoang sơ nên có vẻ như không hề tìm được khách sạn, nhà nghỉ. Ở đây chỉ có 2 khu resort được hội đồng mạng review khá nhiều là Vĩnh Hy và Amanoi. Tất nhiên là tôi không hề vào Amanoi dù đây là khu vực “ sống ảo ” cực kỳ đẹp. Bởi theo tôi khám phá trên mạng giá phòng của khu resort này giao động từ 27 – 100 triệu đồng cho một đêm. Không còn sự lựa chọn khác, tôi đã tới resort Vĩnh Hy và chọn một căn phòng khá rẻ chỉ 420.000 đồng cho một ngày đêm .

Ở Vĩnh Hy, buổi tối yên tĩnh đến lạ kỳ, y hệt một khu làng ở vùng quê bởi mới 21 h mọi người đã tắt đèn đi ngủ. Chỉ riêng một khu nhà hàng siêu thị ở sân hoạt động và sinh hoạt văn hóa truyền thống vịnh Vĩnh Hy còn chong đèn. Nơi đây có một vài hàng quán nhỏ về đồ ăn, tuy nhiên chỉ có một quầy duy nhất bán món ăn hải sản. Toàn bộ món ăn hải sản được chủ shop bày ra chậu, khách lựa chọn và được chế biến tươi sống ngay tại chỗ. Điều đặc biệt quan trọng là giá món ăn hải sản ở đây khá rẻ, nên hành khách hoàn toàn có thể ẩm thực ăn uống tự do .
Tối đó, tôi được một người dân mách cho cách liên hệ với ngư dân để sáng hôm sau được chở đi ngắm hoàng hôn .

nhat ky du lich mot minh anh 10

5 h sáng, tôi đã được thức tỉnh để lên cano ra một hòn hòn đảo gần vịnh nhất, leo lên một tảng đá ở hòn đảo để ngắm bình minh. Đây là điều mê hoặc nhất mà tôi cảm nhận được khi đến với Vĩnh Hy .
Chàng trai địa phương chở tôi ra hòn đảo nói “ Hôm nay mặt trời lên muộn hơn so với mọi ngày, vì đám mây đã che mất ”. Ngồi nhìn biển trời bát ngát, gió mát, sự thảnh thơi ùa về, mọi áp lực đè nén việc làm mấy ngày trước đó tan biến thành mây trời. Thật dễ chịu và thoải mái !

nhat ky du lich mot minh anh 11

Khoảng 5h30, mặt trời xuất hiện, những tia nắng đầu tiên le lói xuống những phiến đá trên đảo, hình ảnh sóng vỗ trắng xóa cũng được hiện rõ. Sau đó, tôi được chàng trai xứ biển đưa đi tắm biển và lặn ngắm san hô. San hô ở vịnh Vĩnh Hy đẹp như cái tên của nó vậy, hình thù đa dạng, thú vị.

Sau khi quay về resort ăn sáng, tôi thuê xe máy tới Hang Rái, cách Vĩnh Hy hơn 5 km. Tôi đã ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của sinh vật biển ngàn năm to đồ sồ giữa biển khơi, nơi khách du lịch đang tạo dáng chụp ảnh với nó. Những tảng đá chồng lên nhau tại Hang Rái cũng tạo nên một kỳ quan hùng vĩ giữa biển cả .

nhat ky du lich mot minh anh 12

Nếu nói về Vĩnh Hy tôi chỉ muốn nói rằng “ Nơi đây thật hoang sơ, đậm chất địa phương ”. Nếu hỏi bạn có quay lại đây nữa không ? Tôi sẽ vấn đáp có, nhưng khi quay lại tôi vẫn muốn nó hoang sơ như lúc này, con người ở đây cũng vẫn sẽ chân chất đậm chất biển, không bị kinh doanh thương mại hóa du lịch xâm lấn .
Hành trình của tôi còn khá dài khi tới với Nha Trang, thành phố biển nổi tiếng với bờ biển xanh lè, những con sóng trắng bạc đầu và những hòn hòn đảo hoang sơ nhưng chứa đựng nhiều điều kỳ diệu mà vạn vật thiên nhiên ban tặng cho người dân nơi đây. Trong những bài viết tiếp theo, tôi sẽ kể tiếp về chuyến mày mò một mình của mình. Để bạn thấy rằng, khi còn trẻ, hãy đi du lịch một mình tối thiểu một lần để biết được, vạn vật thiên nhiên, con người muôn nơi còn nhiều điều để ta mày mò lắm !

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Để lại bình luận