22 tuổi – Tôi vụng về với những suy nghĩ riêng mình | Edu2Review

Bởi doanhnghiephanoi
56 Lượt xem
Tuổi 22, cái tuổi mà trước đây tôi chưa từng nghĩ nó lại khó khăn vất vả đến vậy. Bản thân cứ nghĩ tuổi trẻ là những ngày tháng có đủ sức chống chọi với mọi thứ. Nhưng tất cả chúng ta không từng nghĩ rằng tuổi 22 lại nhiều điều trăn trở đến như vậy. Cái tuổi mà vừa bước ra khỏi cánh cổng trường ĐH mở màn va vấp với đời sống và nhiều khi tôi thấy đời sống này đã thắng lợi tôi. Cứ như thể mỗi ngày đời sống lại ” tạt ” vào măt từng gáo nước lạnh cóng để tôi tự thức tỉnh .
Ngày trước, tôi đã từng nghĩ rằng chẳng cần phải đi làm cứ được ăn bám cha mẹ mãi là tốt rồi. Nhưng khi cái tuổi 22 đến hai từ ” ăn bám ” sao bỗng dưng cảm xúc nó khó khăn vất vả và nặng nề đến vậy. Có những ngày tháng tôi thấy sợ, thấy sợ nỗi sợ mang tên tuổi 22 .

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi

Ra trường nỗi sợ lớn nhất là đương đầu với hai từ ” thất nghiệp “, nó thật sự là nỗi sợ so với bất kỳ ai. Những ngày đầu chưa tìm việc, ở nhà cảm xúc mọi thứ trôi qua thật buồn chán. Không còn được đến trường, cũng chẳng biết thao tác gì. Những ngày tháng ấy trôi qua thật tẻ nhạt và buồn chán. Mỗi khi thấy cha mẹ lại cảm xúc mình như đang là một cái gánh nặng, thấy bản thân thật vô dụng .
Rồi khởi đầu trải qua những tháng ngày khó khăn vất vả của tuổi 22. Với tấm bằng ĐH trên tay, tôi lao ra đường xin việc. Tìm hiểu trên mạng, qua bạn hữu thấy chỗ nào tuyển dụng tương thích là nộp hồ sơ vào. Những ngày tháng mà ra đường lúc sáng sớm và quay trở lại nhà khi trời đã muộn chỉ mong tìm kiếm cho bản thân một việc làm thân tốt. Những ngày tháng mà nhiều khi cảm xúc chỉ thở thôi cũng thấy khó khăn vất vả .

Nhiều lúc muốn đi đâu đó thật xa, đi một cách vô định. Không rõ ngày đi cũng chẳng cần biết ngày về. Đi rong ruổi cho quên những chênh vênh, những khó khăn của tuổi trẻ. Đi mà chẳng cần biết điểm đến, đi đâu cũng được chỉ cần bản thân thấy được thoải mái. Lại có những ngày lại chỉ muốn ở nhà quận tròn và ngủ một giấc thật dài để không cần nghĩ ngợi gì cả. Nhiều khi thấy nản, thấy mọi thứ khó khăn và muốn bỏ cuộc.

tuổi trẻ là để buồn rồi để sống tiếp

Tuổi trẻ là để buồn rồi lại sống tiếp

Nhiều khi đã muốn bỏ cuộc, đã muốn buông xuôi cho cuộc sống này nó xô đẩy vì thấy stress, vì thấy chán nản. Nhưng suy cho cùng, buông xuôi chỉ là sự thở dài chứ trong thực tiễn tất cả chúng ta vẫn phải đương đầu cùng mọi thứ, trải qua và học cách tiếp đón những khó khăn vất vả để hoàn toàn có thể trưởng thành hơn. Ai rồi cũng sẽ phải tự bước qua những nốt thăng trầm trong đời sống để biết rằng bản thân can đảm và mạnh mẽ biết nhường nào .
Trọng Đức

Edu2Review – Cộng đồng đánh giá giáo dục hàng đầu Việt Nam

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Để lại bình luận